Cứ cười thôi mặc kệ đời – Em sinh ra để tìm thấy hạnh phúc trong đau khổ

Cứ cười thôi mặc kệ đời – Em sinh ra để tìm thấy hạnh phúc trong đau khổ

Tản văn “Cứ cười thôi mặc kệ đời” của Gari Nguyễn như “liều thuốc giảm đau” dành tặng những người trẻ đang hoang hoải, rối bời trong nỗi đau của chính mình.

Không ai có thể dễ dàng thay thế người mình thương!

“Hôm nay bạn nhớ người yêu cũ lắm phải không?

Thôi nào, trưởng thành rồi, đừng dễ dàng buông lời than phiền hay nghĩ rằng mọi thứ là không thể thay thế. Ai rồi cũng sẽ đổi khác, chỉ có kẻ ngây thơ mới tin rằng nếu người đó thực sự là của mình, tình yêu sẽ khiến họ quay trở lại”.

Đã biết bao nhiêu lần bạn tự nhủ bản thân hãy thực tế lên với suy nghĩ đó. Nhưng trong thâm tâm bạn, có bao giờ bạn ngừng hy vọng đâu?

Cuộc sống của chúng ta vốn dĩ không chỉ có tình yêu, nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ sống tốt nếu không có “nó”. Tuổi trẻ, ta cho rằng yêu đương có khi chỉ là một trò chơi, có khi là một sự mua bán, có khi đó là một lỗi lầm và có thể thay đầu lại. Tuy nhiên, một trong những điều khiến ta dằn vặt, chùn chân giữa khoảng thời gian tuyệt đẹp này đôi chi khỉ đơn giản là đánh mất người ta thương.

Thế nhưng, vì lòng tự trọng, vì áp lực công việc trong cuộc sống, vì khao khát khẳng định mình, ta để dành tình cảm lại phía sau. Ta tin rằng chuyện gì cũng đều có cách giải quyết.

MUA CUỐN SÁCH NÀY TRÊN TIKI

Đúng là như thế thât, nhưng mọi chuyện trở nên có vẻ ổn hơn không đồng nghĩa với việc ta không bị tổn thương.

Làm sao ta có thể quên được, giữa đám đông dù có lộn xộn đến thế nào, ánh mắt ta vẫn sáng lạ kỳ, vẫn nhìn thấy rõ hình bóng người ấy từ đằng xa?

Làm sao ta có thể quên được cái ôm khít chặt, nụ hôn miên man không dứt, hay cả những lần cái vã tưởng chừng nghiêm trọng nhưng lại khiến ta bật cười mỗi khi nhớ lại? Mấy ai làm được điều đó?

Ta có thể gặp gỡ với biết bao người chỉ qua một chiếc smartphone với hàng loạt ứng dụng hẹn hò nhưng mấy ai thực sự muốn lắng nghe ta nói?

Ta có thể đi bar, sẵn sàng “over night” với một người lạ chỉ cần “có hứng”, nhưng cuộc vui nào cũng ngắn ngủi.

Ta có thể tán tỉnh bất cứ người nào trong friendlist trên Facebook mà ta thầm hâm mộ, nhưng những câu chuyện bất ngờ rồi cũng sẽ trở nên nhạt nhẽo dần. Ta ở bên cạnh một người nhưng lại chẳng hề hứng thú tìm hiểu họ, để rồi nhân vật chính trong những lần tán dóc thông thường giữa hai người đôi khi lại là những kỷ niệm bên cạnh một người xưa.

>>> Đọc thêm: Yếm Đào du ký – Người không đi sẽ không biết được giá trị của bản thân

Tình yêu tuổi trẻ mà ta đã trải qua: Là sự nương tựa và chịu đựng. Là buồn nhiều hơn vui, là đau đớn nhiều hơn dịu dàng. Là một thế giới mà ta không thể biết được thực hay là mơ. Nhưng theo thời gian, rõ ràng đó lại là thứ mà ta khao khát nhất. Hoang dại, cuồng nhiệt, không phân biệt được đúng sai, là trách móc nhau mà thấy hạnh phúc vì đã được ở bên nhau.

Rõ ràng, không phải ai cũng dễ dàng thay thế được người ta thương.

Rõ ràng, thời gian không khiến ta quên đi, chứng chỉ khiến ta biết trân trọng những gì đã cũ.

Vì trái tim không có trí nhớ, trái tim không có nghĩa vụ phải quên, chúng chỉ có nhiệm vụ đập hết mình khi gặp đúng đối tượng.

Ngay cả khi đối tượng ấy mang tên “Người Cũ”.

>>> Sách cùng tác giả Gari: Đời ngắn đừng khóc hãy tô son

Minh Quân

Chào mừng bạn đến với ToiDocSach.Com - Blog review sách, chia sẻ thông tin sách mới, giới thiệu đến bạn những cuốn sách hay mà tôi đã đọc.

Trả lời

Close Menu